Thuần Việt Đại Lý Tự
Câu Chuyện Tình Tôi !
:: Quên mật khẩu? ::
Chào mừng các bạn đến với diễn đàn
» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi/đáp để biết cách sử dụng diễn đàn.
» Để có thể tham gia thảo luận, các bạn phải đăng ký làm thành viên. Bấm vào đây để đăng ký.

News & Announcements
  • [Thuần Việt The Impressive]
Chào Cả nhà ! Trả lờiChào Cả nhà ! - 83 Trả lời
Những Điểm Đáng Yêu của BOT Trả lờiNhững Điểm Đáng Yêu của BOT - 75 Trả lời
Nỗi Niềm Của TOP Trả lờiNỗi Niềm Của TOP - 70 Trả lời
kiss và ảnh mới tự sướng nek Trả lờikiss và ảnh mới tự sướng nek - 67 Trả lời
xin chao moi nguoi...... Trả lờixin chao moi nguoi...... - 63 Trả lời
¶▬¶äñh phµç çµä ëm................ Trả lời¶▬¶äñh phµç çµä ëm................ - 61 Trả lời
Không biết post hình ở đâu lun thui post ở đây vậy Trả lờiKhông biết post hình ở đâu lun thui post ở đây vậy - 55 Trả lời
Rãnh rỗi post linh tinh Trả lờiRãnh rỗi post linh tinh - 54 Trả lời
Dau Biet...... Trả lờiDau Biet...... - 51 Trả lời
Em Se BuOnG TaY........... Trả lờiEm Se BuOnG TaY........... - 49 Trả lời
Chào Cả nhà ! lượt xemChào Cả nhà ! - 4311 Xem
tặng ck iu shương!.kiss lượt xemtặng ck iu shương!.kiss - 3548 Xem
Những Điểm Đáng Yêu của BOT lượt xemNhững Điểm Đáng Yêu của BOT - 3377 Xem
kiss và ảnh mới tự sướng nek lượt xemkiss và ảnh mới tự sướng nek - 3326 Xem
Nỗi Niềm Của TOP lượt xemNỗi Niềm Của TOP - 3290 Xem
Rãnh rỗi post linh tinh lượt xemRãnh rỗi post linh tinh - 3070 Xem
xin chao moi nguoi...... lượt xemxin chao moi nguoi...... - 3032 Xem
Không biết post hình ở đâu lun thui post ở đây vậy lượt xemKhông biết post hình ở đâu lun thui post ở đây vậy - 2742 Xem
¶▬¶äñh phµç çµä ëm................ lượt xem¶▬¶äñh phµç çµä ëm................ - 2675 Xem
Dau Biet...... lượt xemDau Biet...... - 2659 Xem
Dương Hạo Nhiên nhắn với Nội Qui Thông Điệp - Yêu Thương
gửi vào lúc Sat Apr 28, 2012 10:44 pm ...
:I - Các bạn chú ý :
Thông Điệp -Yêu Thương là nơi chúng ta cập nhập gửi đến người mình muốn gửi những lời yêu thương đậm đà cảm xúc và tràn đầy …
look_at.me nhắn với Gµï dëñ äï dö....
gửi vào lúc Thu Apr 12, 2012 12:59 pm ...
: “Bạn có biết vì sao giữa các ngón tay của chúng ta lại có những khỏang cách không? Đó là vì những khỏang trống ấy đang cần được lắp đầy bởi những …
look_at.me nhắn vớiÑïçë...........
gửi vào lúc Wed Apr 11, 2012 1:56 pm ...
:◙◙------»when you tell me that you love me ----»ÑhöÇçhïp.........
Nội quy Diễn Đàn [Click]
Tuyển CTV & BĐH cho Diễn Đàn [Click]
Công Tác Thuần Việt [Click]
Hội Trại Kỹ Năng [Click].
Update Update...

Câu Chuyện Tình Tôi !Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Xem thêm các bài viết khác cùng chuyên mục

-
Sat Apr 14, 2012 7:22 pm
avatar
Tước hiệuThuần Thanh Sứ

Thuần Thanh Sứ
Hiện Đang:
Points : 718
thanhked : 1
Points : 718
thanhked : 1
Profile wilshin
Points : 718
thanhked : 1

Bài gửiTiêu đề: Câu Chuyện Tình Tôi !

Tiêu đề: Câu Chuyện Tình Tôi !

- I'm a Gay!...thật khó chấp nhận,nhưng tôi, tên con trai 25 tuổi và đã
trải qua suốt một năm dằn vật vì đều này.Rất sốc vì chính mình nhận ra
chính mình không được bình thường.Dù từ nhỏ tôi đã có biểu hiện của một
Gay nhưng sao toi vẫn không nhận ra đều đó.Cho đến một ngày...ngày
25-05-2011,tôi gặp và quen anh ấy,Người Đáng Ghét, người đã dửng dưng
bước vào đời tôi.Người mà đã giúp tôi thoát được những tản băng đang
đông cứng trái tim tôi.Người đã mang đến cho tôi một cuộc sống mới, cuộc
sống có màu hồng, thay vì màu trắng đen của tôi.Thực nực cười cho
chính mình,anh ấy là tình yêu đầu của tôi.có lẻ ai cũng đang thắc
mắc,là tình yêu đầu sao tôi lại nói là tim minh đã đóng băng,lạnh lùng
và vô tình.Trái tim tôi từ trước giờ lạnh lùng và vô cảm không phải vì
tình yêu mà vì cuộc sống của tôi dậy tôi phải như thế.cuộc sống từ cái
gia đình mà tôi chưa từng gọi là gia đình ấy.
Gia đình,chắc ai cũng
hiểu hai từ gia đình ấy thiên liêng thế nào phải không?nhưng tôi thì
không...Gia đình tôi có bố,có mẹ,và hai đứa em (một trai,một gái).nếu
nói thế mọi người ai cũng sẽ dễ dàng hiểu gia đình tôi cũng như các
bạn. không nó khác đấy,nó khác ở chỗ chúng tôi không hề sống chung một
nhà.từ khi 5 tuổi tôi đã phải cùng với 2 em tôi (thằng lớn 3 tuổi còn
nhỏ út 1 tuổi) sống với bà Ngoại trong một ngôi chùa.(tất nhiên tôi và
hai đứa nó trở thằng những chú tiểu cực kì đáng....thương).Ba và mẹ tôi
vẫn sống gần đó,nhưng mỗi lần hai người gặp nhau cứ như rằng trời long
đất lở.mỗi lần cải nhau với mẹ xong ba tôi luôn bỏ đi đâu đó.(tôi cũng
không biết là đi đâu,có hôm chỉ 3-4 ngày là trở về.có khi đi cả tháng
mới về).Anh em chúng tôi sống như thế và luôn chứng kiến những cảnh
tượng như thế.Tình trạng đó kéo dài được 5 năm, kết quả cuối cùng của
sự đau khổ đó....mẹ tôi ra đi.mẹ lẳng lặng bỏ chúng tôi lại theo một
người đàn ông khác đi biệt tăm không ai biết là đi đâu.(khi đó tôi tròn
10 tuổi).Tất nhiên cuộc sống chúng tôi vẫn là bên bà ngoại.
Nói về
Bà Ngoại,đúng hơn là ngoại nuôi thôi,vì mẹ tôi được ngoại nhận về
nuôi.Điều đó có nghĩa chúng tôi là cháu nuôi của bà.Đã là cháu nuôi thì
các bạn viết đó,làm sao bằng những đứa cháu ruột rà của mình được.Anh
em chúng tôi từ đó sống chung với những ánh mắt thương hại của những bà
gì ông cậu bên nhà ngoại.Ba tôi bỏ đi nhưng chỉ 2 năm cũng về ở gần hơn
với chúng tôi.Còn mẹ tôi thì biệt tâm biệt tích đến tận 9 năm sau mới
về lại thăm hỏi chúng tôi.Đó,đó là lý do sao mà tôi nói với các bạn
rằng tôi không muốn chứa ai trong tim của mình.Vì thế mà nó đống băng
mọc rêu xanh trong đó.
Ngày 25-05-2011, tôi nhớ như in cái ngày hôm
đó. cái ngày mà tôi đã nhận thức rõ ràng về chính bản thân của
mình.Ngày mà tôi tình cờ gặp anh trên một trang website...
- Chán
quá...! I'm a Gay...Tôi cần tìm một người để tâm sự không biết đòi
hỏi....có ai hok ta?- tôi gõ một tràn trên trang website đó với một cái
nickname Nắng Hạ.
-Cho yahoo đi rồi tâm sự....- một chapter nhảy lên dòng chữ ấy.
- uhm... wilshin....@Yh .... tôi gõ nhe cái nick mình vào.
Buzz,cổng yahoo tôi sáng lên,một nickname lạ hoắc nhảy
vào."DinhTuanTu..."- tôi nghĩ thằm khi nhìn cái nickname đó rồi cười
cười gõ vào windown yahoo mình :
-Đẹp trai tuấn tú cỡ nào mà tự tin vậy trời...?
- vậy xấu đẹp có quan trọng hok?
- ờ...ờ, không quan trọng....
- vậy thi làm wen...tên gì?ở đâu?nhiêu tuổi?
- haha...trời ơi...gì mà cộc lốc vậy trời...tên Vũ,HCM,25 thuổi....u?
- Tú,28 tuổi,da nẵng...
- trời, xa xôi...
-muốn tâm sự hay muốn gì mà xa với gần...?
Vậy đấy tôi và Anh lần đầu nói chuyện nhau như thế đấy.Tôi và Anh nói
với nhau rất nhiều điều về nhau.Tôi cũng kể cho anh nghe sơ sơ về hoàn
cảnh gia đình.(chỉ kể một ít thôi....có lẻ đến tận bây giờ anh cũng chưa
chắc biết hết về tôi...).Ngày đầu tiên tôi và anh quen nhau, nhưng sao
tôi và anh đều có cùng cảm giác là cả hai wen thân nhau lâu lắm rồi
ấy.(đều này tôi biết được do anh nói đấy....tất nhiên sau khi cả hai đã
thú tội iu nhau).Ngày thứ hai Anh và tôi chuyển sang nói chuyện trên
điện thoại."Anh nghe giộng em mà anh thấy thích quá...nó thật dễ thương
và ngồ ngộ sao á?" Anh nói với tôi như vậy đó,tôi cũng chả biết giộng
tôi có gì hay mà anh lại khen như thế.Nhưng dù sao cũng thấy vui vì được
người ta khen mà...Những ngày sau đó tôi và anh càng thân nhau hơn,
hai chúng tôi trò chuyện rất nhiều, nhiều nhất mà cả 20 năm tôi nói
chuyện cũng không bằng.(thật đấy,do tôi ít nói mà..không ai tưởng tượng
nỗi mức độ nấu cháo điện thoại của anh và tôi đâu.có hôm từ tờ mờ
sáng,4-5g sáng ấy,hai chúng tôi đã bắt đầu thúc thích nói chuyện cho
đến tận 10g-11g đêm). mà thật ra giờ nghĩ lại tôi cũng không biết khi
đó Anh và tôi lôi đâu ra nhiều chuyện để mà nói thế không biết.Anh và
tôi cứ như thế đến hơn ba tuần thì vào một ngày đầy màu hồng...
Ngày 18-06-2011, tôi và anh ngồi chat trên Yahoo:
- Vũ à !có lẽ anh...anh yêu em rồi hay sao á?- anh ngập ngừng trên yahoo.
- Anh đùa hay nhỉ?chẳng phải anh bảo anh và Nó (cho xin giấu tên-cứ
biết là tình địch tui đi...hehe) quen nhau được 4 năm rồi àh?Định bắt
cá hai tay àh?
- Vũ...! em đừng nghĩ như thế có được không?Anh yêu
Hoàng và cũng yêu cả em nữa....Với Hoàng thì Hoàng là người thấu hiểu
con người bên ngoài của anh.Còn với em...em là người đầu tiên thấu hiểu
được đến cả suy nghĩ của anh...em cứ suy nghĩ về đều anh nói đi...Anh
yêu em có được không?anh không muốn ép ai cả...tùy vào em nghĩ thôi!
-uhm...em.....em cũng không biết nữa, mà hên xui àh!hehe
- Trời! sao lại hên xui được...em cứ tối ngày cái gì cũng hên xui hết
là sao. Anh đang nghiêm túc mà....mà hên là hên, xui là xui...em không
gọp lại vậy được.
-Ai biết àh?
- Anh không biết! Hên là em làm người yêu anh, còn xui em sẽ là...vợ anh...! hehe
- ơ...Đồ ăn gian...chơi bẩn thế hả?láu cá thế?
- Nói nhiều...em trả lời đi chứ?
- Hehe...hên xui àh!
- Vậy là sao? sao cứ hên xui hoài dạ?
- Anh ăn cái gì mà ngu vậy?Đã tự đặt định nghĩa hên xui của em rùi mà còn hỏi nhiều...tự động não đi...không em đổi ý giờ.
- Á...há! vậy là em...em đồng ý rồi hả?haha bà con ơi !!! em chấp nhận
cho tui yêu em rồi đấy nhé...và em cũng nhận lời yêu tôi đấy
nhé....không được nuốt lời...ôi anh vui quá vợ ơi...
Tôi thực sự xúc
động trước phản ứng của anh. không ngờ anh vui đến vậy.Nhưng nghĩ lại
tại sao lúc đó tôi lại đồng ý yêu anh vậy nhỉ? Tôi cũng không biết.Tôi
biết anh ấy đã yêu Nó, nhưng sao vẫn luôn miệng bảo yêu tôi.Tôi đã thật
sự đặt ra một câu hỏi rất lớn về tình yêu của anh.Chắc anh cũng biết
được đều đó nên từ khi nói lời yêu tôi anh luôn chứng minh bằng hành
động rằng anh ấy yêu tôi thật lòng.Nhưng mà suy đi nghĩ lại đến tận hôm
nay tui mới chợt nhận ra có lẻ tình yêu của anh cho tôi chưa gọi là
thật lòng,vì sao ư?có lẻ trong tim tôi và Anh đều hiểu rõ. Anh gởi tặng
tôi một sợi sây chuyền mà anh đang đeo.Một món quà mà tôi đã rất thích
(hiện tại tui vẫn đang đeo nó nè...làm kĩ niệm thôi)...Tình yêu của
Anh và tôi lớn dần lên. Vào một ngày đẹp trời....Ngày 3-08-2011, tôi
bay ra Đà Nẵng để thăm anh.Anh và tôi,cả hai ngỡ ngàn nhìn nhau bằng
ánh mắt yêu thương.Tôi ở bên anh được 5 ngày.Tuy không lâu,nhưng đó là 5
ngày mà cả đời này tôi sẽ không quên.Năm ngày mà mọi băng giá và trống
trải trong tim tôi được anh khỏa lấp bằng tình yêu và niềm hạnh
phúc.(tuy lúc đó tôi đã nhận ra được trong ánh mắt anh có đều gì đó rất
buồn).
Dù vui hay hạnh phúc thế nào thì sau năm ngày tôi cũng phải
rời khỏi anh trở vào nam. Sau lần ghé thăm anh đó tôi và anh vẫn liên
lạc nhau như trước.vẫn trò chuyện và hỏi nhau những câu thăm hỏi.Nhưng
càng ngày tôi càng nhận ra hình như tình cảm anh ngày càng hụt hẫng hơn
nơi tôi. Rồi từ từ liên tôi và anh thưa dần.đều này chắc là do tôi một
chút...Là ghen, tôi đã ghen với Nó (dù vậy nhưng tôi vẫn giữ nó trong
lòng,vì tôi hiểu Anh cần gì).Tôi đã nói với anh tôi cũng cần có chút
thời gian suy nghĩ về tình cảm của mình, và cũng để tập dần cảm giác
không có anh bên cạnh...Lúc 21g, ngày 3-09-2011,tôi quyết định nhắn tin
cho Anh:
" Anh àh! có lẻ dạo gần đây anh và em bị sao ấy nhỉ?lúc
trước anh và em đâu có như thế này.có nói chuyện với nhau cũng chỉ là
những lời hỏi thăm sáo rỗng. sao vậy anh?Anh đang giấu em chuyện gì
àh?Em không thích sự giả dối, anh biết rõ đều đó mà. Chuyện gì đến thì
nó cũng sẽ đến...Em đã biết trước những việc này trước sau gì cũng đến.
Nhưng em vẫn muốn nói thẳng ra mọi việc, em không thích sụ mù mờ..."
Tôi bấm điện thoại nhắn cho anh một tràn suy nghĩ của mình với vẻ đầy
thất vọng.Tôi đã ngồi đợi phản hồi của anh cả một buổi nhưng sao vẫn là
sự im lặng.Tôi như muốn bật khóc khi cảm nhận được việc đã xảy ra.Tôi
lại gởi cho anh một tin dài nữa.
"Anh im lặng! Em hiểu rồi...Em
không trách gì anh đâu,và cũng không giận anh...à không, em hông thích
nói dối với cả chính mình. Em thật sự giận anh, giận nhiều lắm.Nhưng
anh à?em không hiểu vì lý do gì?vì sao hả anh?.."
Tít...tít...Anh phản hồi cho tôi rồi:
"
Anh xin lỗi, Anh thành thật xin lỗi em. Anh không muốn làm ai phải đâu
vì anh...nhưng anh...anh đang rối rắm lắm. Anh và H (là Nó) đã cãi
nhau rồi.Hoàng nó không nói chuyện với anh nữa...anh..."
Tôi như điên lên khi đọc những từ mà anh vừa gởi cho tôi:
"Anh
quá đáng đấy! Em và H (Nó) là gì chứ? Anh đang nghĩ gì khi nói với em
đều này? nói rõ ra đi để mọi chuyện có một kết thúc..."
"Anh
đã nói với Hoàng anh se nghe lời mẹ lấy vợ. Anh phải vì gia đình của
mình, anh là đều làm mẹ hy vọng rất nhiều,anh không muốn mẹ thất
vọng...anh biết em hiểu đếu đó. Anh biết em là người hiểu chuyện hơn H.
Nên với em,lúc nào anh cũng luôn an tâm.Hơn nữa nếu anh không ở bên
cạnh em vẫn còn có Long. Anh thấy nó lúc nào cũng quan tâm em..."
Long, anh luôn tưởng lúc nào tôi cũng có Long bên cạnh mình.Tên Long đó
nói đúng ra đó là khoảng thơ dại của tuổi học trò của tôi.Tôi đã gạt
anh Long là người yêu củ của tôi.Vì tôi tức vì lúc nào Anh nói chuyện
với tôi Anh cũng nhắc tới Nó. Mà đến tận bây giờ anh cũng chưa hề biết
Long là ai.Thật ra, Long là một người như thế nào tôi cũng không
rõ(trước đó thôi,bây giờ thì biết rồi), tôi chỉ nhớ là năm tôi học lớp
10, qua một người bạn tên Hùng tôi quen hắn (tôi đã thật sự nói dối anh
ấy về Long.Vì tên Long ấy là một cái tên tôi bịa ra. thật ra tui không
muốn nhắc đến tên Hắn. Đức là tên của Hắn.)Hắn là người đầu tiên làm
tôi xao xuyến, nhưng lúc ấy tôi đã ngây ngô không nhận ra được đều
đó.và cũng chưa hề biết gì về thế giới này.Tôi chỉ biết hắn là tên con
trai đầu tiên khi tôi trò chuyện khiến tôi vui vẻ thật sự và khi nói
chuyện với hắn tôi như quên đi những cái hư ảo mình đang nắm giữ.Nhưng
tôi đã quên bén người đó đi một khoảng thời gian dài...6 năm tôi không
nhớ đến Hắn, là không muốn nhớ đến.(hehe...hơi vô tình quá..ờ mà không
phải tôi vô tình.tôi vẫn luôn mong Hắn vẫn là bạn tôi) không phải là
tôi quên Hắn đi, mà thật ra lúc đó tôi đang chạy trốn cảm xúc thật của
chính mình.Tôi sợ...Tôi sợ cái cảm xúc lạ lùng đó của tôi đối với một
tên con trai.
Tôi nhìn dòng tin nhắn anh gởi mà lòng đau như thắc.
"em
hiểu mà...em luôn biết mình phải nghĩ như thế nào và làm như thế nào
với anh. Em quen rồi,bị người khác bỏ rơi có lẻ là một phần trong cuộc
sống của em.bất cứ cái gì em yêu thì không sớm hay muộn sẽ rời bỏ em mà
đi..."
"Em...anh thật sự xin lỗi! Anh đã suy nghĩ rất nhiều
rồi mới đưa ra quyết định như vậy.Anh đã vì mẹ,vì tương lai của H và
vì của em nữa.."
"Thôi anh không cần xin lỗi, Ngày trước anh
đã nới lời yêu em trước, và bây giờ em muốn là người nói lời chia tay
trước. ANH, CHÚNG TA CHIA TAY ĐI...thế đấy, Em cảm ơn anh vì thời gian
qua anh đã đến bên em,lắng nghe em và chịu đựng một con người khó chịu
và phức tạp như em.Cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là yêu và được
yêu.Cảm ơn anh đã giúp em giải phóng con tim khỏi cái giá băng của
chính em.Anh hãy cứ tin, em sẽ luôn sống tốt..."
" Cảm ơn
em đã hiểu cho anh. Cảm ơn em đã là người làm anh rất yêu.Cảm ơn em đã
yêu anh.cảm ơn em đã là người anh yêu,là người bạn chân thành và là một
người em trai đáng yêu..."
Là bạn,là em trai ư? Tôi bật cười
nhưng nước mắt sao lại chảy ra nhiều thế này.Suốt cả đêm đó tôi đã
khóc,tim tôi đau lắm,đau như có ai đang dùng một cái kẹp, kẹp lấy
nó.Tôi không muốn nó đau nữa,Tôi quyết định sẽ đóng cửa trái tim vào
sáng mai.uhm....tôi quyết định như vậy.( các bạn không tin đâu,tôi có
một khả năng,chôn sâu nỗi đau rất nhanh vào nơi tận cùng của trái tim
để nó không quậy phá. Nhanh đến nỗi nét mặt có thể từ đang đau đớn có
thể lập tức vui vẻ và vui tươi như cái dáng vẻ mọi người từng thấy nơi
tôi.)
Hai tuần trôi qua,tôi thật sự đang cố sống một cách bình
thường,cái cách bình thường mà từ trước giờ tôi vẫn làm với những gì
đau khổ. mọi người xung quanh tôi không ai có thể phát hiện được gì,
ngay cả khi bạn ngồi và nhìn vào mắt tôi. Nó ráo hoạnh không có chút gì
là đau,buồn,khổ,vui.Nhưng...hình như con tim tôi nó không còn nghe tôi
điều khiển nữa rồi.có lẻ do tôi đã chất chứa trong nó quá nhiều thứ,
rất nhiều đến nỗi bây giờ nó trào ra như một ngọn núi lửa đang phun
trào. Tôi không thể nào chịu đựng được nữa. Tôi quyết định tìm một
người bạn tôi quen để cho nó niếm mùi khổ đau từ tôi. tôi bật Yahoo
lên, rổng tếch, không một ai có thể để tôi tra tấn. Bất chợt nhìn xuống
tối thấy một nickname đang sáng lên.cuoctinhngangtrai.....một cái
nickname khá quen thuộc với tôi. Là Long...à không là Đức.
- hi! nhớ ai không?- tôi gõ đại một lời chào...
- hi! H chứ ai,sao lại không nhớ..
- wow,Đức vẫn nhớ H à? dạo này sao rồi?
- uhm! vẫn bình thường...(những ý nghĩ riêng tư nên trích một đoạn thui...hihi...)
Tôi và đức nói chuyện với nhau một hồi:
- ê ông Đức!tôi muốn hỏi ông cái này...
- sao? nói đi Đức nghe...
- nhưng ông hứa với tôi trước đi. không được cười, và đặc biệt không được nói với ai...kể cả với Hùng!
- Đức hứa!
- thật ra tôi...tôi không thích con gái...à...uhm ngại quá đi...hic hic.
- à..à ! Hiểu....Đức hiểu rồi...haha
- đã bảo không được cười mà, làm tôi ngại chết đây nè...hic
- Có gì đâu mà ngại....Đức cũng giống H mà...cũng là Gay
Trời, nét mặt tui dãn ra.Tôi nghe Đức nói Đức giống tôi, tuôi vui
lắm.Chắng biết tại sao?Thật ra tôi cũng không muốn nói với đức tôi là
Gay.Tôi rất sợ người khác biết chuyện này. Nhưng khi nói chuyện với đức
không biết tại sao mình lại nói chuyện này cho Đức nghe.Chắc khi nói
chuyện với Đức tôi chợt nhớ lại cảm xúc của mình đã trốn chạy cách đây
sáu năm mà tôi có với Đức.Tôi cũng muốn biết phản ứng của Đức, dù rất dợ
sẽ gặp ngay một cái nhìn khác người từ Đức.Ngược lại với suy nghĩ của
tôi,Đức nói Đức hiểu và Đức cũng giống tôi.Tôi vui và mừng lắm. Dù
chẳng biết tại sao?Có lẽ mãi mãi Đức cũng sẽ không hiểu và cũng như
không thấy cái gương mặt đầy cảm xúc của tôi khi ấy.Tôi và đức ngồi ôn
lại và nói nhau nghe về rất nhiều thứ.Tôi cũng nhìn thấy rõ sau cái vẽ
nhí nhánh và như trẻ con của Đức là một nỗi buồn...nỗi buồn cũng không
khác gì tôi.
Có lần đang nói chuyện với tôi tự nhiên Đức im lặng
lâu lắm.Tôi rất lo, và có hỏi Đức nhiều thứ, nhưng trả lại Đức nói một
câu...."mất hứng rồi, Đức đang buồn...H để Đức được yên tĩnh...". nghe
câu đó tôi thật sự buồn lắm,buồn rất nhiều.Nước mắt tự nhiên lăng dài
ra,dù tôi cũng không biết vì sao mình lại khóc.Tôi mở lại cuốn nhật kí
mà tôi đã bốn năm chưa từng chạm tới. Đưa tay lật đại một trang để đọc.
Đức...một chữ to đùng đập thẳng vào mắt tôi.Tôi đưa mắt xuống đọc mà
không ngừng sửng sốt...
" Ngày 28-7-2005 ==> ĐỨC... (* tác giả: gì vậy trời???*)
Hình
như mình bị cảm rồi...huhu...sao thế nhỉ? Hôm nay thằng H... vừa giới
thiệu cho mình một người bạn mà nó quen trên mạng. Cái thằng thiệt
tình,mới quen người ta thôi đã chạy tít lên nhà người ta chơi(ở
HCM...khíp).Hắn thật quá đáng...sáng rủ mình đi choi net...mà giờ tự
nhiên đi mất tiêu để mình đi net một mình.Đức...hì hì...tên này cũng thú
vị lắm...nhìn mặt mũi cũng được...Hám trai quá...Trời mình vừa nghĩ gì
thế này? Thật là bậy bạ quá.nhưng sao mà nói chuyện với Đức mình thấy
sao sao ấy nhỉ? Hắn nói chuyện vui thiệt...hắn làm mình cũng cảm thấy
rất vui...vui lắm...cái vui mà trước giờ chưa có...sao vậy ta?ôi không
ổn rồi...sao tim đập nhanh vậy?...không được..." ***trích nguyên văn trong nhật kí tác giả đó***
Tôi thoáng bối rối khi chính mình bắt gặp chính cảm xúc của chính
mình.Tôi nhớ mọi chuyện và mọi cảm xúc khi ấy của tôi. khi đó tôi thật
ngây thơ, có biết gì đâu.Nhưng có một điều mà tôi tin Đức không hề biết
và ngay cả Thằng H...cũng vậy.không biết Đức có thắc mắc không? là tại
sao khi đó tôi chỉ có khoảng một thời ngắn nói chuyện với Đức và dần
dần ít hẳn và xa cách. Thật ra khi đó tôi đã rất sợ,sợ những cảm xúc và
suy nghĩ của chính mình.Tôi đối với Đức là gì?Sao lại có một cảm giác
kì lạ đó.Đó chính là một lý do tôi dần ít tiếp xúc với Đức.Một phần
khác,là đến từ H...tôi cứ nghĩ đến cái vụ H...lên nhà Đức chơi.rồi
những lần nói chuyện với nhau về Đức cùng H... tôi luôn thấy sao sao
ấy.( cái sao sao đó đến tận hôm nay,cái hôm mà tôi nói chuyện của tôi
với Đức tôi mới biết đó là Ghen...).
Đã 6 năm 1 tháng 21 ngày,tôi
mới vỡ òa trở lại cái cảm xúc vì Đức.Nhưng tôi vẫn sợ.Lần này tôi sợ
yêu,tôi đang phủ nhận nó,Nó làm tôi đau,đau lắm.Tôi không muốn chói bỏ
con tim,nhưng tôi không còn tin vào tình yêu và con tim của cái thế
giới thứ 3 này.khi mà Đức hỏi tôi yêu Đức hả?...tôi đã chối bỏ ngay cái
đều đó. Dù rằng con tim tôi đang réo gọi: "Phải, phải tôi đã yêu Đức cách đây 6 năm 1 tháng 21 ngày trước kìa...chứ không phải đến tận bây giờ..." tôi
lặng lẻ đặt dấu chấm hết cho tình yêu của mình.Tôi biết Đức cũng từng
rất đau khổ vì tình yêu của mình và hình như Đức cũng buồn nhiều lắm(dù
tôi không rõ Đức sao lại buồn thế).Tôi cũng như thế.Cũng từng rất đâu
khổ vì tình yêu và cũng có nhiều cái đang làm tôi rất buồn.Tôi và Đức,
cả hai chúng tôi chắc cũng không thể nào vượt qua được cái rào cản của
tình yêu. Riêng tôi luôn tự đặt cho mình một câu hỏi liệu tôi có thể có
một tình yêu mãi mãi không? Câu trả lời có lẻ là ai cũng biết, là
KHÔNG.Với đức thì tôi cũng không biết hắn nghĩ gì? Chắc cũng giống tôi,
mãi mãi không bao giờ có một tình yêu Gay nào, nếu có chắc cũng hiếm
hoi lắm...(end)

Tài Sản của wilshin
Chữ ký của wilshin

_________________
:lol!:
LÁ RỤNG AI BẢO LÁ BUỒN....HẠI Não
TÔI CƯỜI AI BIẾT TÔI BUỒN HAY VUI
Cool



-------------------------Diễn Đàn Thuần Việt --lick here----------------------------------
Share

_____

Câu Chuyện Tình Tôi !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Forum Thuan Viet - Chia Sẻ-Kết bạn
Trả lời nhanh
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Thuần Việt Đại Lý Tự :: Thuần Việt Sơn Trang :: Văn thơ - Tự sự-